Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu "Xa mỏi chân, gần mỏi miệng" gắn liền với đời sống sinh hoạt và kinh nghiệm sản xuất của người Việt Nam xưa, đặc biệt là trong bối cảnh giao thông còn hạn chế và vai trò của lời nói trong các mối quan hệ xã hội rất quan trọng. Thời xưa, việc đi lại chủ yếu bằng đôi chân hoặc các phương tiện thô sơ như xe ngựa, thuyền bè. Do đó, những chuyến đi xa luôn đòi hỏi sức bền, sự dẻo dai của đôi chân. Càng đi xa, chân càng mỏi, càng đau. Song song với đó, trong đời sống cộng đồng, vai trò của giao tiếp bằng lời nói là vô cùng thiết yếu. Từ việc trao đổi buôn bán, thương lượng công việc, giải quyết tranh chấp, đến việc truyền đạt mệnh lệnh, thông tin, hay đơn giản là giao lưu tình cảm, mọi thứ đều cần đến lời nói. Khi một người phải đảm nhận nhiều công việc cần giao tiếp, hoặc khi cần thuyết phục, giải thích, đàm phán một vấn đề phức tạp, thì "miệng" sẽ phải hoạt động liên tục, dẫn đến sự mệt mỏi, khô khan, đau rát. Câu thành ngữ này phản ánh thực tiễn đó, khi mọi hoạt động dù ở gần hay xa, bằng chân hay bằng miệng, đều tiềm ẩn những thử thách và sự hao tổn sức lực nhất định, đòi hỏi con người phải có sự chuẩn bị và thích ứng.