Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan niệm đạo đức truyền thống của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh nông nghiệp làng xã. Trong xã hội xưa, làng xã là một thể thống nhất, đề cao tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái. "Làm phúc" thường gắn liền với các hoạt động công ích như xây chùa, sửa đình, giúp đỡ người nghèo, cứu giúp nhau lúc hoạn nạn, những việc này mang lại tiếng thơm, sự kính trọng và lợi ích cho cả cộng đồng. Do đó, khi có ai đó khởi xướng, mọi người dễ dàng "xúi nhau" cùng tham gia. Ngược lại, "đi kiện" là hành động mang tính đối đầu, thường xuất phát từ mâu thuẫn, tranh chấp đất đai, tài sản, danh dự. Việc kiện tụng không chỉ tốn kém tiền bạc, thời gian mà còn có thể gây chia rẽ nội bộ, ảnh hưởng đến hòa khí làng xóm, mang tiếng xấu. Vì vậy, người ta thường chỉ đi kiện khi đã dồn vào đường cùng và không ai "dụi" hay thúc giục ai khác tham gia vào sự rắc rối này.