Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài vè này ra đời trong bối cảnh nền nông nghiệp lúa nước truyền thống của Việt Nam, nơi con chuột luôn là kẻ thù nguy hiểm của mùa màng. Người nông dân xưa phải đối mặt hàng năm với nạn chuột phá hoại, gây thiệt hại nặng nề. Chính vì vậy, họ đã sáng tạo ra những bài vè, câu hát để vừa miêu tả, vừa răn đe, vừa truyền tai nhau kinh nghiệm phòng chống. Hình ảnh "cái đuôi thậm đuột như ống tre" là đặc điểm nhận dạng quen thuộc, "ngo ngoe ai thấy cũng sợ" thể hiện sự khó chịu, ghét bỏ. Hành vi "núp bụi núp bờ" ban ngày và "rủ nhau đi cắn" ban tối cho thấy sự lén lút, ranh mãnh của loài vật này. Đặc biệt, "thấy lúa trổ trắng trong bụng rất mừng" cho thấy sự tàn phá vào thời điểm nhạy cảm nhất của cây lúa. "Chỉ cắn cầm chừng, mỗi ngày một mẩu" có thể ngụ ý sự phá hoại âm thầm, dai dẳng, khiến người nông dân khó lòng đối phó hiệu quả, hoặc cũng có thể là cách nói giảm nói tránh về mức độ tàn phá khủng khiếp.