Đang lọc theo thẻ: con lươn

Cò bắt lươn cò trườn xuống cỏ

Lươn bắt cò cò bỏ cò bay

Từ ngày xa bạn đến nay

Đêm đêm tưởng nhớ, ngày ngày trông luôn

Kể từ Cầu Ván, Ao Vuông

Bước qua Quán Ốc lòng buồn lụy sa

Quán Cơm nào quán nào nhà

Ngóng ra Trà Khúc trời đà rạng đông

Buồn lòng đứng dựa ngồi trông

Ngó vô Hàng Rượu mà không thấy chàng

Bài ca dao là một lời than thở, nhớ thương da diết của người chinh phụ hay cô gái trẻ về người yêu, người chồng đã đi xa. Qua hình ảnh con cò và con lươn, tác p...

Đôi cô vác gậy chòi đào,

Cô lớn cô bé cô nào lấy ai.

Cô lớn vuốt bụng thở dài,

Trời ơi đất hỡi lấy ai đỡ buồn.

Cô bé mặc áo hở lườn,

Đêm nằm ngỏ cửa con lươn bò vào.

Gió nam đánh tốc yếm đào

Anh nghĩ oản trắng mơ vào thắp nhang.

Hai cô bốn oản rõ ràng,

Anh xin một chiếc cô nàng không cho.

Bài ca dao "Đôi cô vác gậy chòi đào" là một khúc ca dân ca trữ tình, thể hiện tâm trạng day dứt, băn khoăn của chàng trai trước tình cảnh éo le của hai cô gái....

Lựa là chợ búa kinh kỳ

Ở đồng ở ruộng ăn gì cũng ngon

Sáng thì rau ngổ xào lươn

Trưa thì mắm ruốc cà um ngoài vườn

Cơm chiều kho cá lòng tong

Chấm đọt nhãn lồng bổ óc bổ gan

Sáng trăng luộc nồi khoai lang

Rủ đám trai làng mở cuộc kéo co

Bài ca dao "Lựa là chợ búa kinh kỳ" là một bức tranh sinh động về đời sống nông thôn Việt Nam. Nó khắc họa sự no đủ, giản dị và tinh thần lạc quan của người dân...

Láo thiên láo địa,

Láo từ ngoài Sịa láo vô

Ngồi buồn nói chuyện láo thiên:

Lúc nhỏ tôi có đi khiêng ông Trời

Ra đồng thấy muỗi bắt dơi,

Bọ hung làm giỗ có mời ông voi

Nhà tôi có một củ khoai,

Xắt ra bảy thúng hẳn hòi còn dư

Nhà tôi có một củ từ,

Bới lên một củ nó hư cả vườn.

Tôi vừa câu được con lươn

Cái thịt làm chả, cái xương đẽo chày

Nhà tôi có một cối xay

Đầu cong bịt bạc, đầu ngay bịt vàng …

Tác phẩm "Láo thiên láo địa" là một bài vè dân gian độc đáo, thể hiện trí tưởng tượng phong phú và óc hài hước của người Việt. Bài vè sử dụng những hình ảnh cườ...