Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài vè "Láo thiên láo địa" có nguồn gốc từ kho tàng ca dao, tục ngữ và các thể loại văn vần dân gian của Việt Nam, phản ánh một phần đời sống tinh thần và cách ứng xử của người dân lao động xưa. Trong bối cảnh xã hội xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, những câu chuyện vui đùa, nói phét, nói quá là một hình thức giải trí dân dã. Người nông dân với cuộc sống vất vả, ít có điều kiện tiếp xúc với những điều xa hoa hay những câu chuyện phức tạp, thường dùng trí tưởng tượng để tạo ra những tình huống hài hước, phi lý. Bài vè này có thể được sáng tác trong những buổi nông nhàn, khi mọi người tụ tập bên nhau kể chuyện, ca hát, hoặc trong các dịp lễ hội. Nó có thể bắt nguồn từ những lời nói đùa, những câu chuyện tiếu lâm được truyền miệng, sau đó được chắt lọc, thêm bớt và định hình thành một bài vè có vần điệu, dễ nhớ, dễ thuộc. Việc sử dụng các hình ảnh quen thuộc trong đời sống nông nghiệp như "khoai", "từ", "lươn", "cối xay" kết hợp với những yếu tố hoang đường như "khiêng ông Trời", "muỗi bắt dơi" cho thấy sự sáng tạo của người dân trong việc mô tả thế giới quan của mình, đồng thời thể hiện thái độ bông đùa, không câu nệ trước những khó khăn hay sự vô lý của cuộc sống.