Đang lọc theo thẻ: truyện Kiều

– Truyện Kiều anh giảng đã tài

Đố anh giảng được câu này anh ơi:

“Biết thân đến bước lạc loài

Nhị đào thà bẻ cho người tình chung”

– Tình chung nào phải ai xa

Chính chàng Kim Trọng vào ra sớm chiều.

Đoạn trích "Truyện Kiều anh giảng đã tài" là một ví dụ điển hình về nghệ thuật đối đáp trong ca dao dân ca Việt Nam. Lời thách đố và câu trả lời thể hiện sự thô...

Năm ngoái anh mới sang Tây

Đồn rằng buôn bán năm nay phát tài

Lòng anh muốn lấy vợ hai

Rằng: “Nhà có thuận, nay mai nó về?

Rồi ra một quán đôi quê

Tôi muốn nó về làm bạn sớm hôm

Trước là sinh tử sinh tôn

Sau nữa thờ phụng công môn ông bà

Trước con nhà sau ra con nó,

Xin nhà rồi chớ có ghen tuông

Chợ rộng thì lắm gái buôn,

Sông rộng lắm nước trong nguồn chảy ra

Lòng anh ăn ở thật thà

Coi nó mười tám, coi nhà hai mươi

Lòng anh chẳng có như người,

Có mới nới cũ, tội trời ai mang

Lòng anh ăn ở bằng ngang

Nó giàu bằng mấy cũng nàng thứ hai”.

– “Thôi thôi, tôi biết anh rồi,

Bụng anh nông nổi giếng khơi không bằng!

Bây giờ anh khéo khôn ngoan,

Sau anh tư túi, tôi làm chi anh?

Anh mà bắt chước Thúc Sinh,

Thì anh đừng trách vợ mình Hoạn Thư”

Đoạn ca dao này thể hiện tâm tư, nguyện vọng và lời cảnh báo của người vợ đối với người chồng có ý định lấy vợ lẽ. Tác phẩm phản ánh sâu sắc quan niệm về hôn nh...

Đồn em hay truyện Thúy Kiều

Lại đây mà giảng mấy điều cho minh

Vì đâu Kiều gặp Kim sinh?

Vì đâu Kiều phải bán mình chuộc cha?

Vì đâu Kiều phải đi xa?

Vì đâu Kiều phải vào nhà lầu xanh?

Hoa trôi bèo dạt đã đành

Vì đâu mắc phải Sở Khanh nói lừa?

Vì đâu kết tóc xe tơ?

Vì đâu Kiều phải lên chùa làm sư?

Vì đâu Kiều gặp họ Từ?

Báo ân báo oán trả thù sạch không?

Vì đâu Kiều bị mất chồng?

Vì đâu Kiều phải xuống sông Tiền Đường?

Bao nhiêu nghĩa thảm, tình thương

Em ơi giảng hết mọi đường anh nghe …

Đoạn trích "Đồn em hay truyện Thúy Kiều" là một bài ca dao dân ca độc đáo, thể hiện sự yêu thích và tò mò của nhân dân lao động đối với kiệt tác "Truyện Kiều"....

– Truyện Kiều em đã kể làu

Đố em kể được một câu ba càng

Kể sao cho được rõ ràng

Mảnh hương với lại phím đàn trao tay

Bấy lâu mới được một ngày

Dừng chân anh đố niềm tây gọi là

Nhân tình trong đạo chúng ta

Yêu nhau mới đố một và câu chơi

Em khôn anh mới thử lời

Em mà giảng được là người tài hoa

– Lạ gì đôi lứa chúng ta

Anh đố em giảng mới là mưu sâu

Rút trâm sẵn giắt mái đầu

Vạch da cây vịnh bốn câu ba vần

Lại càng mê mẩn tâm thần

Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra

Lại càng ủ dột nét hoa

Sầu tuôn đứt nối châu sa ngắn dài

Em nay phận gái nữ hài

Anh đố em giảng một bài đã xong

Xin anh đừng có đèo bòng

Vui gì thế sự mà mong nhân tình

Anh đố em mà làm thinh

Thì anh lại bảo gái trinh không tài

Bây giờ em đố một bài

Anh mà giảng được dây hài xin trao

Truyền Kiều kể lại tiêu hao

Một câu anh kể làm sao hết Kiều

– Em đố anh lại giảng ra

Anh giảng chẳng được người ta chê cười

Dây hài của đáng mấy mươi

Bây giờ anh giảng em thời đem ra

Trăm năm trong cõi người ta

Mua vui cũng được một vài trống canh

Đoạn ca dao về

Chiều chiều vào khám

Như công chúa vào lầu

Bận áo không bâu

Như mình mang thiết giáp

Thầy chú đánh đạp

Như thí võ Tràng An

Quần áo lang thang

Như mình mang giáp trụ

Tuông bờ lướt bụi

Như Khương Thượng tán binh …

Đoạn vè "Chiều chiều vào khám..." là một ví dụ sinh động về nghệ thuật so sánh trong văn học dân gian Việt Nam. Tác phẩm khắc họa hình ảnh người lao động nghèo...