Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà hôn nhân chủ yếu dựa vào sự sắp đặt của gia đình, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" cùng với sự ảnh hưởng của chế độ phụ quyền đã khiến người phụ nữ có phần thụ động trong việc lựa chọn người bạn đời. Họ thường phải chờ đợi sự ngỏ lời, sự lựa chọn từ phía người đàn ông hoặc gia đình nhà trai. "Anh Hai", "Anh Ba", "Anh Tư", "Anh Năm", "Anh Sáu" không chỉ đơn thuần là những người đàn ông cụ thể, mà còn là biểu tượng cho những mối duyên có thể đến rồi đi, những cơ hội tình cảm mong manh. Việc liệt kê các anh theo thứ tự số đếm cho thấy một chuỗi những lần hy vọng rồi lại thất vọng, kéo dài trong sự mỏi mòn chờ đợi. "Trời không xe" là lời than thở về duyên phận, về sự sắp đặt của tạo hóa mà con người không thể nào cưỡng lại. Nó phản ánh một thực tế trong đời sống nông nghiệp, nơi mà mọi thứ từ mùa màng đến nhân duyên đều được cho là do trời đất ban cho, con người chỉ biết cầu mong và chấp nhận. Trong sinh hoạt, người phụ nữ xưa thường đảm nhiệm vai trò nội trợ, chăm sóc gia đình, nên việc lập gia đình, có con cái là một mục tiêu quan trọng, là thước đo cho sự thành bại của người phụ nữ. Do đó, khi duyên phận lận đận, họ cảm thấy vô cùng buồn tủi và cô đơn, như lời "Rồi ra em biết chốn này là đâu".