Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà việc đi lại của con người còn gặp nhiều khó khăn, xa xôi. Người con trai thường đi làm ăn xa, hoặc có thể là đi lính, đi phu... dẫn đến việc đôi lứa yêu nhau ít có dịp gặp gỡ. Sự vắng mặt kéo dài của người yêu khiến người con gái ở nhà cảm thấy sốt ruột, lo lắng. Nỗi nhớ mong này càng trở nên khắc khoải khi cha mẹ dục giã, hỏi han. Tình huống 'mẹ cha hỏi hoài' cho thấy áp lực từ gia đình, xã hội đối với chuyện hôn nhân của người con gái. Câu thơ 'Anh ra, ba em cũng ra / Anh còn sống, ông cụ thác xuống ngã ba mất rồi' là một cách nói lái, một lối chơi chữ đầy bi thương và ý nhị. 'Ông cụ' ở đây không chỉ là người cha mà còn có thể là ẩn dụ cho người yêu đã 'thác' (chết), đã ra đi vĩnh viễn, không còn khả năng quay về. 'Ngã ba' là nơi chia cắt, nơi kết thúc của một hành trình. Cách nói này vừa thể hiện sự xót xa, vừa cho thấy sự cam chịu, bất lực của người ở lại trước sự ra đi không thể trở lại của người mình yêu.