Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà sự phân hóa giàu nghèo và địa vị xã hội còn nặng nề. Giá trị "ba đồng" cho một trái hồng ngâm phản ánh sự khan hiếm và quý giá của đồng tiền đối với người dân lao động nghèo. "Trái hồng ngâm" có thể là một thứ quả dân dã, nhưng trong câu ca, nó được nâng lên thành biểu tượng cho những gì ít ỏi, tầm thường mà ngay cả người nghèo cũng khó lòng sở hữu, hoặc khó lòng có được khi bị chèn ép. Việc "bên ấy không nói" ám chỉ những người có quyền thế, có địa vị trong xã hội, hoặc đơn giản là người có khả năng áp đặt ý chí lên người khác. Họ có thể dùng tiền bạc, quyền lực hoặc lời đe dọa để bịt miệng, ngăn cản người khác lên tiếng. "Câm mất mồm" là cách nói dân dã, hình ảnh, thể hiện sự bất lực, không thể nói ra được suy nghĩ, nỗi lòng của mình. Câu ca dao này có thể xuất phát từ những trải nghiệm thực tế của người nông dân, người lao động nghèo trong các mối quan hệ giao tiếp với địa chủ, quan lại, hay thậm chí là trong cuộc sống gia đình, nơi tiếng nói của phụ nữ hay người nhỏ tuổi thường không được lắng nghe.