Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng xuất phát từ đời sống sinh hoạt và tâm lý dân gian của người Việt xưa, đặc biệt là trong các lễ tang hoặc các hoạt động văn hóa dân gian có yếu tố hài hước, châm biếm. Làng xã Việt Nam xưa thường có những hình thức ca hát, diễn xướng dân gian trong các dịp lễ hội, hoặc thậm chí là trong các nghi thức tang ma để giảm bớt không khí tang thương, đồng thời gửi gắm những thông điệp, suy tư về cuộc đời. Việc một bà lão 82 tuổi, ở cái tuổi gần đất xa trời, lại có những hành động 'bất thường' như ngồi trong quan tài mà hát trêu ghẹo sư sãi có thể là cách dân gian diễn tả sự tự do, phóng khoáng trong suy nghĩ và hành động, không bị ràng buộc bởi lễ giáo hay tuổi tác. Nó phản ánh một thái độ sống coi nhẹ cái chết, xem cái chết chỉ là sự tiếp nối một kiếp sống khác, và ngay cả trong những hoàn cảnh bi thương nhất, con người vẫn có thể tìm thấy tiếng cười. Hoặc, nó có thể là lời phê phán nhẹ nhàng đối với giới tăng lữ, ngụ ý rằng ngay cả những người tu hành cũng khó tránh khỏi những cám dỗ hoặc bị con người đời thường 'trêu chọc'. Bối cảnh cụ thể có thể liên quan đến các trò diễn dân gian trong đám ma, nơi các vai diễn có thể hóa thân vào những hình tượng trái ngược nhau để tạo tiếng cười, hoặc đơn giản là sự sáng tạo trong lời ăn tiếng nói dân gian để nói lên những điều thầm kín.