Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn ca dao này có khả năng xuất phát từ một vùng quê nông nghiệp Việt Nam, nơi cuộc sống còn nhiều khó khăn, bệnh tật và chiến tranh. Độ tuổi "ba mươi, bốn độ" (tức khoảng 30 tuổi) là độ tuổi còn rất trẻ, thường là đang độ tuổi sung sức, xây dựng gia đình và sự nghiệp. Cái chết của người chồng ở độ tuổi này là một bi kịch lớn, để lại người vợ trẻ với bao dự định dang dở và tương lai mịt mờ. Việc trang điểm má hồng, vốn là hành động chuẩn bị cho sự tươi tắn, vui vẻ, nay lại gắn với cái chết, càng tô đậm thêm sự bi thương và nghịch lý. Có thể câu ca dao này ra đời trong bối cảnh chiến tranh phong kiến, khi nam giới thường xuyên phải ra trận, dẫn đến tỉ lệ tử vong cao ở lứa tuổi lao động. Hoặc cũng có thể là do bệnh tật, tai nạn lao động trong canh tác nông nghiệp khắc nghiệt. Nó phản ánh thực trạng xã hội, nơi người phụ nữ phải gánh chịu nhiều mất mát và cô đơn.