Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi người phụ nữ thường phải chịu nhiều thiệt thòi, đặc biệt là trong các mối quan hệ gia đình chồng. "Ba mươi tết" là thời điểm cận kề năm mới, thường là dịp để con cháu tưởng nhớ tổ tiên, thờ cúng người đã khuất. Tuy nhiên, câu ca dao lại đặt hình ảnh người vợ ra để "đốt vàng" cho "chú khách" - một người họ hàng bên chồng, thay vì cho chính người chồng quá cố của mình. Điều này cho thấy sự hiếu thảo, có trách nhiệm của người phụ nữ, nhưng cũng ngầm tố cáo hoàn cảnh cô đơn, tủi phận của nàng dâu. "Chú khách" có thể là một người thân của chồng, một người cô, người cậu hoặc bác, chú... mà cô phải có bổn phận thờ cúng, tưởng nhớ khi chồng còn sống hoặc sau khi chồng mất. Chiếc "dù rách" và "chăn bông" là những vật dụng cá nhân, có thể là kỷ vật của người đã khuất hoặc của chính người vợ, thể hiện sự nghèo khó, thiếu thốn. "Bờ sông" và "bên nước người" là hình ảnh ẩn dụ cho sự xa cách, cô đơn, có thể là quê hương của người chồng hoặc một nơi nào đó gợi nhớ về người đã khuất. Toàn bộ hình ảnh, chi tiết trong bài ca dao đều phản ánh sinh hoạt, tập quán thờ cúng, tín ngưỡng dân gian của người Việt xưa, đồng thời là tiếng lòng của người phụ nữ trong cuộc sống đầy vất vả, bất công.