Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ phong tục hôn nhân và tập quán sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp. Thời xưa, việc đi xa để lập nghiệp, tòng quân hoặc tham gia các công trình công cộng là phổ biến. Khi người yêu, người chồng phải rời xa quê hương, người ở lại thường gửi gắm tâm tư qua những lời ca dao. "Ba năm" là một khoảng thời gian quân dịch hoặc đi phu phen, lao động xa nhà. "Hai mươi bảy tháng" là một cách nói lái hoặc đếm chi tiết để nhấn mạnh sự dài lâu, khó khăn của việc chờ đợi. "Ăn xôi nghe kèn" là hình ảnh thân thuộc trong các lễ hội, đám cưới, thể hiện sự gắn kết, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Lời ca dao này có thể ra đời trong bối cảnh người con trai phải đi lính, đi phu hoặc đi làm ăn xa, để lại người con gái ở nhà ngày đêm trông ngóng, mong chờ. Nó phản ánh ước vọng về một tình yêu chung thủy, bền chặt trước những biến động của cuộc đời và sự xa cách về địa lý, cũng như mong muốn về sự bình yên, ổn định trong cuộc sống lứa đôi.