Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc từ vùng Nam Bộ, Việt Nam, phản ánh nét sinh hoạt và tâm lý của người dân trong thời kỳ Sài Gòn bắt đầu phát triển thành đô thị sầm uất. "Bạc-lê" có thể liên quan đến các loại đá quý, kim loại có giá trị, nhưng khi "vẽ sứa" thì trở nên vô nghĩa, tượng trưng cho sự tầm thường, không đáng giá. "Măng-tơ" là từ vay mượn, có thể chỉ người làm công, người hầu, hoặc ám chỉ một người thấp kém, không xứng. Việc "Sài Thành em dạo cảnh" cho thấy bối cảnh đô thị hóa, khi phụ nữ có cơ hội đi lại, giao lưu nhiều hơn. Sự "nghi ngại bá vơ" của người yêu thể hiện tâm lý lo sợ, ghen tuông phổ biến trong các mối quan hệ tình cảm, đặc biệt khi người yêu có những hoạt động xã hội bên ngoài mà người ở nhà không kiểm soát được. Câu ca phản ánh một phần thực tế xã hội, tập quán trong giao tiếp, ứng xử và quan niệm về tình yêu, hôn nhân thời bấy giờ, nơi mà sự tin tưởng và thấu hiểu lẫn nhau là vô cùng quan trọng.