Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc từ loại hình dân ca giao duyên, hát đối, phổ biến ở các làng quê Việt Nam, đặc biệt là vùng đồng bằng Bắc Bộ, nơi có nền văn minh lúa nước lâu đời. Trong đời sống nông nghiệp, các chàng trai, cô gái thường có dịp gặp gỡ, giao lưu trong các lễ hội, sinh hoạt làng xã, như hội làng, ngày mùa gặt, hay những buổi chèo thuyền trên sông. Chính những cuộc gặp gỡ tình cờ, những ánh mắt trao nhau đã nhen nhóm nên tình cảm lứa đôi. Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội xưa, khi việc yêu đương thường kín đáo, chịu sự quản lý của gia đình, dòng tộc. Chàng trai vì quá si mê cô gái mà quên đi những lễ nghi, quy tắc, khiến người mẹ lo lắng và phải nhắc nhở. Lời trách mắng của người mẹ "má kêu anh dại" vừa thể hiện sự quan tâm, vừa cho thấy cái nhìn nghiêm khắc của người lớn đối với những rung động tình cảm của tuổi trẻ, coi đó là sự "dại dột" nếu chưa đến tuổi hoặc chưa được sự đồng thuận của gia đình.