Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh sâu sắc đời sống sinh hoạt và kinh tế của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt là trong thời kỳ phong kiến hoặc giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn. "Xưa kia cắn rận bảy ngày trừ cơm" không chỉ là hình ảnh ẩn dụ về sự nghèo đói, thiếu thốn đến mức không có đủ thức ăn để ăn, mà còn là biểu hiện của cuộc sống cơ cực, lầm lũi, thiếu thốn cả về vật chất lẫn điều kiện vệ sinh. Người xưa làm lụng vất vả quanh năm, mùa màng bấp bênh, đói kém thường xuyên xảy ra. "Cắn rận" ở đây có thể hiểu theo hai cách: một là hình ảnh ẩn dụ cho việc lao động cực nhọc, bận rộn đến mức quên cả việc tắm giặt, vệ sinh cá nhân, cơ thể nổi ghẻ, rận; hai là ám chỉ việc ăn uống đạm bạc, thậm chí phải ăn cả những thứ không đảm bảo vệ sinh khi đói quá. "Bảy ngày trừ cơm" nhấn mạnh sự thiếu thốn triệt để, chỉ cần có vài ngày ngơi nghỉ hoặc có chút thức ăn là quý lắm rồi, đến nỗi việc vệ sinh cá nhân hay những chuyện nhỏ nhặt khác cũng phải tạm gác lại vì đói kém. Câu ca thể hiện kinh nghiệm dân gian về sự gắn bó mật thiết giữa lao động sản xuất, cái ăn và điều kiện sống.