Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, phản ánh chân thực tâm trạng và hoàn cảnh của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt là những người già neo đơn hoặc có con cháu ở xa. Trong xã hội nông nghiệp xưa, tuổi già thường gắn liền với sự cô đơn, yếu đuối. Khi con người bước sang tuổi "thất thập cổ lai hy", sức lực đã suy kiệt, chỉ còn dựa vào gậy để đi lại. Tuy nhiên, tâm hồn con người luôn hướng về sự sống, về những điều tươi đẹp. Nỗi lòng "muốn chút phấn hồng" là khát vọng được trẻ lại, được xinh đẹp, được yêu đời, dù chỉ là một chút. "Muốn bồng con thơ" thể hiện mong ước có cháu, có con cháu quây quần để đỡ đần, bầu bạn, để tuổi già không còn cô quạnh. Nó còn là khát vọng về sự tiếp nối, về thế hệ sau sẽ kế thừa, phát huy những giá trị của thế hệ trước. Câu ca dao được hình thành từ kinh nghiệm dân gian về vòng đời con người và những quan niệm về tình cảm gia đình, hiếu thảo.