Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ thực tiễn đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là những người sống gần sông nước hoặc phải đi lại trong điều kiện thiếu ánh sáng. Việc qua sông phụ thuộc hoàn toàn vào con đò, và vào ban đêm, việc đi lại trở nên khó khăn, dễ gặp phải những tình huống không lường trước. Trong bối cảnh xã hội xưa, khi phương tiện đi lại còn hạn chế, con đò là phương tiện thiết yếu để di chuyển giữa hai bờ sông. Khi ở bờ bên kia sông, việc sang được bờ bên này hoặc ngược lại là điều bắt buộc, và phương tiện duy nhất là con đò. Tương tự, khi trời tối, tầm nhìn hạn chế, con người thường phải "lò mò" đi lại, dễ va chạm, gặp gỡ bất ngờ. Sự va chạm này, trong ngữ cảnh câu ca, có thể ám chỉ một cuộc gặp gỡ tình cờ, có thể dẫn đến những mối quan hệ không định trước, đôi khi là duyên phận hay là sự miễn cưỡng. Câu ca dao phản ánh sự gắn bó mật thiết giữa con người với thiên nhiên và hoàn cảnh sống, đồng thời bộc lộ tâm trạng chấp nhận, đôi khi là cam chịu trước những điều xảy ra.