Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các vùng nông thôn, nơi mà cuộc sống của đa số người dân còn gặp nhiều khó khăn, lam lũ. Nghề giáo thời phong kiến hoặc đầu thế kỷ 20 chưa hẳn đã mang lại cuộc sống sung túc, giàu sang như chúng ta tưởng. Thậm chí, một số thầy đồ, thầy giáo tư nhân còn phải sống nhờ vào sự giúp đỡ của dân làng, hoặc kiếm sống rất chật vật. Vì vậy, hình ảnh người "thầy giáo kiết" là một sự kết hợp giữa nghề nghiệp và tính cách, phản ánh một thực tế có thể đã từng tồn tại. Người nông dân khi nói về những người có chút học thức nhưng lại keo kiệt đã dùng hình ảnh "quần áo hồ lơ" để diễn tả sự cũ kỹ, tồi tàn, không xứng với vị thế (dù là nhỏ) của họ, đồng thời nhấn mạnh sự thiếu thốn, không lo nổi cho gia đình, không mang lại ấm no, sung túc. Đây là lời than thân, trách phận, đồng thời cũng là lời châm biếm nhẹ nhàng về những kẻ sống không biết chia sẻ, không lo toan cho người thân.