Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là những người gắn bó với nghề nông và các nghề thủ công truyền thống. Người xưa quan sát thấy sự khác biệt trong độ bền của vật liệu tự nhiên theo thời gian. Cây tre, cây song, cây mây sau khi khai thác và xử lý, càng để lâu hoặc qua quá trình sử dụng, chúng càng trở nên dẻo dai hơn, ít bị gãy ngang mà có thể uốn cong. Điều này xuất phát từ cấu trúc của các loại cây này, khi chúng già, các thớ sợi có xu hướng liên kết chặt chẽ hơn, tạo ra sự bền bỉ. Ngược lại, các vật dụng làm từ gỗ như chân chõng, chân giường, nếu bị va đập mạnh dẫn đến nứt gãy, thì vết gãy đó sẽ làm yếu đi cấu trúc của bộ phận đó, khiến nó dễ bị cong, vẹo hoặc gãy thêm ở những chỗ khác. Sự đối lập này được dân gian vận dụng để nói về con người. Thời xưa, con người ta sống dựa vào kinh nghiệm tích lũy, càng trải qua nhiều thăng trầm, thử thách của cuộc đời, con người càng trở nên vững vàng, kinh nghiệm dày dặn, khó bị khuất phục. Tuổi già được xem là kho tàng kinh nghiệm quý báu. Câu ca dao là sự đúc kết từ quan sát thực tiễn lao động, sinh hoạt và triết lý sống coi trọng sự từng trải, kinh nghiệm của người Việt.