Cao chê ngỏng, thấp chê lùn

Béo chê béo trục béo tròn

Gầy chê xương sống xương sườn bày ra

— Văn học dân gian Việt Nam
Câu ca dao "Cao chê ngỏng, thấp chê lùn..." là một lời than thở, phê phán những thói xấu trong lời ăn tiếng nói của con người. Tác phẩm thể hiện rõ nét tư duy và thái độ sống của người xưa đối với những lời nói thiếu suy xét, gây tổn thương người khác.

Giải nghĩa câu tục ngữ

Nghĩa đen

Câu ca dao miêu tả một cách trực diện những lời chê bai về ngoại hình. Cao thì bị chê là "ngỏng", thấp thì bị chê là "lùn". Người béo thì bị gọi là "béo trục béo tròn", người gầy thì bị soi mói đến cả "xương sống xương sườn bày ra". Tất cả đều là những lời nói mang tính miệt thị.

Nghĩa bóng

Câu ca dao phê phán thói quen thích chê bai, soi mói, bình phẩm ngoại hình người khác của một bộ phận dân gian. Nó đề cao sự bao dung, chấp nhận sự khác biệt và nhắc nhở mọi người cần cẩn trọng trong lời nói, tránh gây tổn thương cho người khác bằng những lời lẽ không hay.

Nguồn gốc và Xuất xứ

Câu ca dao này ra đời từ trong đời sống sinh hoạt, giao tiếp hàng ngày của người Việt xưa, đặc biệt là ở những vùng nông thôn nơi mà các mối quan hệ cộng đồng, láng giềng rất gần gũi. Trong xã hội phong kiến xưa, dù không có những phương tiện truyền thông đại chúng như ngày nay, nhưng những lời nói, tiếng xấu vẫn có thể lan truyền rất nhanh. Tập quán bình phẩm, chê bai ngoại hình, tính nết của người khác là một thói quen khá phổ biến, đôi khi xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, đôi khi lại mang ác ý hoặc đơn giản chỉ là thói quen buôn chuyện. Người xưa nhận thấy tác hại của những lời nói đó, nó làm tổn thương người nghe, gây mất đoàn kết cộng đồng. Vì vậy, họ đã đúc kết lại thành những câu ca dao dễ nhớ, dễ thuộc để răn dạy con cháu, lưu truyền qua nhiều thế hệ. Câu ca dao này phản ánh một thực tế văn hóa ứng xử, một khía cạnh của đời sống tinh thần dân gian, nhấn mạnh giá trị của sự tôn trọng và lòng nhân ái trong cộng đồng.

Ví dụ sử dụng thực tế

Ví dụ 1
"Mẹ tôi hay bảo tôi, "cao chê ngỏng, thấp chê lùn, mình không có nét gì đặc biệt thì đừng có chê người khác. Phải biết nhìn vào cái tốt của họ mà học tập.""
Phân tích: Trong trường hợp này, người nói dùng câu ca dao như một lời răn dạy con cái. Nó xuất phát từ việc có thể người con có thói quen chê bai người khác, hoặc có những nhận xét tiêu cực về ngoại hình của ai đó. Lời răn của người mẹ nhằm nhắc nhở con về thái độ sống tích cực, bao dung và tránh phán xét người khác.

Kết luận

Tác phẩm là lời cảnh tỉnh về thói quen bình phẩm, chê bai. Nó đề cao giá trị của sự thấu hiểu, tôn trọng sự khác biệt và yêu cầu mỗi người phải có ý thức giữ gìn lời ăn tiếng nói, tránh gây tổn thương cho cộng đồng. Giá trị nhân văn sâu sắc của câu ca dao vẫn còn nguyên giá trị.

Bài viết liên quan