Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là khu vực nông nghiệp. Người nông dân quanh năm gắn bó với ruộng đồng, cây cối. Hình ảnh cây cao bóng cả là biểu tượng cho sự che chở, sức mạnh và vị thế của con người khi còn lao động tốt. Khi cây còn xanh tốt, tán lá xum xuê, nó mang lại bóng mát cho cả làng, mọi người đều hưởng lợi và tìm đến. Tuy nhiên, quy luật tự nhiên và xã hội là khi cây già cỗi, hoặc khi con người không còn sức lao động, không còn khả năng cống hiến, thì họ dễ dàng bị lãng quên, trở nên cô độc. "Chiều người" chỉ thời điểm con người đã qua tuổi sung sức, sắp về già, khi "bóng ngả" là lúc sức lực suy giảm. "Có thương chi người" là lời than của người già, cảm thấy bị bỏ rơi, không còn được ai yêu thương, giúp đỡ như xưa. Nó phản ánh thực trạng xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ, coi nhẹ người già neo đơn, không nơi nương tựa, đặc biệt là phụ nữ góa bụa hoặc không có con cái.