Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này được hình thành từ đời sống thực tế của cư dân nông nghiệp lúa nước vùng đồng bằng Bắc Bộ, đặc biệt là khu vực quanh Hà Nội xưa. Kẻ Chối và Kẻ Xe là hai địa danh có thật, gắn liền với cảnh quan sông nước và những cây đa cổ thụ. Cây đa ở Kẻ Chối, với tán lá sum suê, thân cây cổ thụ to lớn vươn cao, đã trở thành biểu tượng cho sự vững chãi, bề thế, trong mắt người dân quê nó vươn tới cả bầu trời. "Thiếu một đầu gối" là cách nói dân dã, cường điệu để nhấn mạnh sự hùng vĩ, sừng sững của cây. Ngược lại, "con ngòi" ở Kẻ Xe là một lạch nước nhỏ, nông, chảy quanh làng, có thể dễ dàng lội qua hoặc bắc cầu tạm bợ bằng một cành cây, một tấm ván. "Bắc một cái que là ra đến bể" là cách nói ví von, phóng đại sự nhỏ bé, gần gũi của con ngòi với biển cả bao la, ngụ ý sự kết nối, thông thương dễ dàng. Sự ra đời của câu ca dao này phản ánh kinh nghiệm dân gian trong việc quan sát địa lý, cảnh vật, đồng thời thể hiện ước mơ về sự phát triển, kết nối giữa các vùng miền.