Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà vai trò và số phận của người phụ nữ còn nhiều hạn chế. Trong một xã hội trọng nam khinh nữ, người phụ nữ thường không có quyền tự quyết định cuộc đời mình, đặc biệt là trong hôn nhân. Hôn nhân thường được sắp đặt bởi gia đình, dựa trên lợi ích kinh tế, địa vị xã hội chứ ít khi dựa trên tình yêu đôi lứa. Hình ảnh cây vông đồng mọc tự nhiên, không cần chăm sóc, là một phép ẩn dụ sắc sảo cho thấy sự 'hấp dẫn' hay 'dễ dàng' của người phụ nữ trong mắt người khác phái, theo quan niệm xã hội lúc bấy giờ. Nó phản ánh thực tế rằng, dù người phụ nữ có giữ mình đến đâu, hay có mong muốn được tự do lựa chọn bạn đời hay không, thì họ vẫn có thể trở thành đối tượng bị nhòm ngó, bị gán ghép hoặc bị ép duyên. Sự 'chẳng chọc mà theo' ám chỉ rằng, họ không cần phải làm gì cả, duyên phận dường như đã được định đoạt sẵn, hoặc người khác đã tự động 'nhắm' lấy họ. Điều này cho thấy sự thiếu vắng tự do trong việc lựa chọn bạn đời, một tình cảnh phổ biến của phụ nữ xưa, đặc biệt là những cô gái ở các làng quê.