Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp lạc hậu, đời sống nhân dân ta vốn lam lũ, vất vả. Nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, nên mùa màng thất bát thường xuyên xảy ra, dẫn đến đói nghèo, thiếu thốn. Để có vốn sinh hoạt hoặc tái sản xuất, người nông dân thường phải vay mượn. "Nợ dương di" có thể là những khoản vay lớn để sắm sửa công cụ sản xuất, vật nuôi, hoặc trang trải cho những sự kiện trọng đại như cưới hỏi, ma chay. "Nợ bố vi nẫu đòi" lại ám chỉ những khoản nợ nhỏ hơn, chi tiêu phát sinh hàng ngày như mua mắm, muối, gạo, hoặc những nghĩa vụ đóng góp nhỏ cho làng xã, họ hàng. Sự luẩn quẩn của những khoản nợ này phản ánh thực trạng kinh tế bấp bênh, khiến người nông dân "trả xong món này lại còn món khác", thể hiện sự bất lực và than thân trách phận về kiếp làm thuê, làm mướn.