Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ thực tiễn đời sống sinh hoạt và tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên, người đã khuất của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội nông nghiệp, nơi mà bữa ăn có ý nghĩa quan trọng. Xưa kia, khi cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, việc có được những món ăn ngon như cơm nếp, thịt gà là điều không hề dễ dàng. Tuy nhiên, để tỏ lòng hiếu kính, biết ơn và mong cầu sự phù hộ từ ông bà tổ tiên, người ta vẫn cố gắng sắm sửa những lễ vật này trong các dịp giỗ chạp, lễ Tết. Điều này thể hiện một nét đẹp trong văn hóa ứng xử với người đã khuất. Nhưng trớ trêu thay, chính cái sự coi trọng người chết, tôn thờ những gì thuộc về quá khứ, những lễ nghi hình thức lại làm nổi bật lên cái nghịch lý, cái bạc bẽo trong cách đối xử với người còn sống. Khi còn sống, con người ta có thể phải đối mặt với sự ghẻ lạnh, thiếu thốn, ngay cả những nhu cầu nhỏ nhặt, đơn sơ nhất như xin bát nước cũng bị từ chối, bất kể họ là người thân hay láng giềng. Sự đối lập gay gắt giữa hai thái cực 'chết' và 'sống' trong cách ứng xử đã phản ánh chân thực một hiện thực xã hội, một góc khuất trong tâm lý con người mà người xưa cảm nhận và đúc kết thành lời ca.