Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống hôn nhân và kinh tế nông nghiệp của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, người phụ nữ thường gánh vác nhiều trách nhiệm gia đình, từ việc nội trợ đến sản xuất nông nghiệp. Họ mong muốn có một người chồng cùng chia sẻ gánh nặng, là chỗ dựa vững chắc. Tuy nhiên, không ít trường hợp người chồng lại lười biếng, vô dụng, chỉ biết ăn bám. Hình ảnh "bát, đĩa, sứ, sành" là những vật dụng quen thuộc trong đời sống gia đình, dễ vỡ, dễ nứt, ám chỉ sự mong manh, dễ đổ vỡ và không bền vững. Việc người chồng bị "đuổi" ra bờ tre vừa thể hiện sự bất lực của người vợ, vừa là lời nguyền rủa cay đắng, mong cho người chồng tự biết xấu hổ mà rời đi, hoặc ít ra là không còn ảnh hưởng đến gia đình nữa. "Bờ tre" là nơi thường ở rìa làng, nơi có thể tạm trú, hoặc cũng là nơi người ta bỏ đi những thứ không còn dùng được, ngụ ý về sự hèn kém, không được tôn trọng.