Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ thực tế cuộc sống hôn nhân và sinh hoạt của người Việt Nam, đặc biệt là ở các tầng lớp lao động nghèo trong xã hội phong kiến. Xưa kia, đặc biệt là ở khu vực nông thôn, phụ nữ thường có địa vị kinh tế thấp, ít có khả năng tự lập. Hôn nhân không chỉ dựa trên tình yêu mà còn là sự tính toán về vật chất, về tương lai. Một người phụ nữ khi lấy chồng, mong muốn lớn nhất là có nơi ăn chốn ở, có cuộc sống đỡ vất vả hơn. Nếu người chồng không lo được cho vợ con, không chu toàn được bữa ăn, thì người vợ dù có yêu thương đến mấy cũng khó lòng mà ở lại. "Thiếp" ở đây vừa là đại từ nhân xưng, vừa thể hiện thân phận yếu đuối, phụ thuộc. "Chàng" là người chồng, người đàn ông trụ cột. "Ăn" ở đây không chỉ là cơm áo gạo tiền mà còn là sự chăm sóc, chu toàn, là đảm bảo cho cuộc sống. "Tếch" là từ cổ chỉ sự bỏ đi, rời đi. "Cơ hàn" là cảnh nghèo đói, thiếu thốn. Câu ca dao ra đời từ kinh nghiệm thực tế về cái đói, cái nghèo, về sự phụ thuộc của người phụ nữ vào người đàn ông trong một xã hội mà lao động của người phụ nữ chưa được coi trọng đúng mức và khả năng tự lập còn hạn chế. Nó phản ánh mối quan hệ giữa tình và tiền, giữa tình yêu và trách nhiệm vật chất trong hôn nhân.