Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi mà quan niệm về cái đẹp còn rất khắt khe và mang nặng tính định kiến. Ngoại hình được coi là yếu tố then chốt quyết định hạnh phúc lứa đôi, đặc biệt là với người phụ nữ. Một người phụ nữ có ngoại hình không ưa nhìn, thậm chí có những khuyết điểm về da, tóc, răng, mắt, dáng vóc, thì rất khó có thể tìm được tấm chồng tốt, dễ bị gán cho những lời chê bai, gièm pha. Hoàn cảnh ra đời của câu ca dao có thể gắn liền với những câu chuyện về những người phụ nữ có thật trong dân gian, hoặc là sự khái quát hóa từ nhiều trường hợp tương tự trong cộng đồng. Nó có thể là lời than thở của chính những người phụ nữ bất hạnh, hoặc là tiếng nói của những người chứng kiến, đồng cảm với số phận của họ. Việc sử dụng những hình ảnh ví von độc đáo như "da cóc", "hắc lào tứ tung", "rận như sung", "rốn lồi quả quít" cho thấy sự quan sát tinh tế của người dân lao động về cuộc sống, và khả năng sáng tạo ngôn ngữ giàu hình ảnh để diễn tả thực tế một cách sinh động, dù có phần cay nghiệt.