Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ trong đời sống lao động và sinh hoạt cộng đồng của người Việt xưa, gắn liền với nền văn minh lúa nước và tập tục thờ cúng, tín ngưỡng dân gian. Trong xã hội phong kiến, người dân thường xuyên phải đối mặt với những bất công, oan trái, có người bị vu oan giá họa hoặc bị ép phải nhận tội. Khi đó, họ chỉ có thể "lạy khắp mọi nơi" để kêu oan, cầu cứu, mong sự thật được sáng tỏ. Ngược lại, những người sống lương thiện, không làm gì sai trái thì luôn có "tấm lòng son", "lương tri" soi đường, họ không sợ hãi bất cứ thế lực nào, dù là quan quyền hay thần linh. "Coi trời bằng vung" là cách nói dân dã, thể hiện thái độ coi thường những gì to lớn, vĩ đại khi mình hoàn toàn vô tội, giống như cách họ nhìn cái vung nồi quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày. Nó phản ánh tinh thần thượng võ, khí phách ngang tàng nhưng đầy chính nghĩa của người nông dân Việt Nam.