Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Cóc chết lại có minh tinh" bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của người nông dân Việt Nam xưa trong quan sát tự nhiên và đời sống xã hội. Con cóc là loài vật quen thuộc, thường sống ở ruộng đồng, gắn liền với mùa vụ và thời tiết. Tiếng cóc kêu thường báo hiệu mùa mưa đến, có ý nghĩa quan trọng trong nông nghiệp lúa nước. Tuy nhiên, bản thân con cóc lại không có vẻ ngoài hay khả năng đặc biệt nào để được coi trọng. Việc "cóc chết lại có minh tinh" ám chỉ một hiện tượng xã hội bất thường, nơi những người không có tài năng, đức độ (như con cóc) lại được những kẻ có quyền lực, địa vị (minh tinh) nâng đỡ, ưu ái một cách vô lý. Điều này phản ánh thực trạng xã hội phong kiến, nơi quan hệ thân quen, bè cánh thường lấn át công lý và sự xứng đáng. "Thất nghiệp nằm đình, có trống cầm canh" là câu ca dao đi liền, mô tả tình cảnh trớ trêu của người lao động chân chính, thất nghiệp, không có việc làm, trong khi những kẻ không ra gì lại được trọng dụng, có "trống" để "cầm canh" (ám chỉ chức tước, quyền hành). Bối cảnh xã hội thời bấy giờ, với sự phân chia đẳng cấp rõ rệt, nạn tham quan ô lại và sự bất lực của người dân lao động nghèo khó đã tạo nên những câu ca dao đầy tính phản kháng và chua xót này.