Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế và quan sát đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Con đỉa là loài sinh vật sống ở vùng nước lợ, ao hồ, ruộng lúa, đặc biệt là những nơi ẩm ướt, bùn lầy. Tập tính bám hút máu của nó khi còn điều kiện sống (còn nước, còn máu) và trạng thái co lại, bất động khi môi trường thay đổi, khô hạn là hình ảnh rất quen thuộc. Người xưa đã mượn đặc điểm này để nói về sự gắn bó và tan vỡ trong tình yêu, hôn nhân. Trong xã hội xưa, hôn nhân thường dựa trên sự sắp đặt, hoặc tình cảm còn mặn nồng thì vợ chồng gắn bó, chung thủy, cùng nhau xây dựng cuộc sống. Nhưng khi tình cảm đã hết, người ta dễ dàng xa rời nhau, thậm chí đi đến ly hôn, tan vỡ. Câu ca phản ánh một cách chân thực quan niệm về duyên nợ và sự thay đổi của tình cảm con người theo thời gian và hoàn cảnh.