Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người dân lao động Việt Nam xưa, đặc biệt là phụ nữ ở các làng quê. Trong xã hội phong kiến, người phụ nữ có vai trò phụ thuộc vào người đàn ông. "Duyên" ở đây không chỉ hiểu theo nghĩa tình yêu lứa đôi mà còn bao hàm cả sự yêu mến, nâng đỡ, hoặc có thể là cả sự bao bọc về kinh tế, địa vị từ phía người chồng hoặc gia đình chồng. Khi còn "duyên", tức là còn được yêu thương, còn có chỗ dựa, người phụ nữ có thể ăn mặc đẹp đẽ, đi những đôi giày dép tốt. Ngược lại, khi "hết duyên", có thể do chồng chê bai, bỏ rơi, hoặc gia đình chồng khinh ghét, người phụ nữ sẽ rơi vào hoàn cảnh khó khăn, phải chịu đựng những điều khổ cực, đơn giản, thể hiện qua việc phải đi những đôi guốc mộc thô kệch hay những quai dép làm bằng thừng, vật liệu rẻ tiền, dễ kiếm. Câu ca dao phản ánh chân thực quan niệm về hôn nhân, tình yêu và số phận người phụ nữ trong xã hội cũ, nơi mà giá trị của người phụ nữ thường gắn liền với "cái duyên" của mình.