Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống sinh hoạt và tín ngưỡng của người Việt xưa, đặc biệt là trong các gia đình nông thôn. Thời xưa, y tế còn lạc hậu, trẻ con hay ốm đau, đặc biệt là các bệnh sốt cao, dễ dẫn đến biến chứng nguy hiểm. Người mẹ Việt Nam, với bản năng yêu thương con vô bờ bến, luôn lo lắng cho sự an nguy của con cái. "Váng mình sốt mẩy" là những biểu hiện quen thuộc của bệnh tật ở trẻ nhỏ mà người mẹ nào cũng dễ dàng nhận biết. Việc dặn con "ra ngoài đường" khi ốm đau là để tránh gió độc, tránh tiếp xúc với môi trường bên ngoài có thể làm bệnh tình thêm trầm trọng, hoặc tránh những điều không may mắn, rủi ro có thể xảy đến với con lúc yếu đuối. Cụm từ "con lành con ở cùng bà" thể hiện mong ước con luôn khỏe mạnh, bình an, được bà (thường là bà nội, bà ngoại, hoặc bà tiên, bà mụ theo tín ngưỡng dân gian) che chở, phù hộ cho vượt qua bệnh tật. Câu ca dao đã ra đời từ những lo toan đời thường ấy, là sự chắt lọc kinh nghiệm dân gian về chăm sóc sức khỏe trẻ em và là biểu hiện cao đẹp của tình mẫu tử.