Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ tín ngưỡng dân gian thờ cúng Bụt, một hình tượng thiện lành, ban phát may mắn và phúc lộc trong văn hóa Việt Nam. Thời xưa, người nông dân Việt Nam sống chủ yếu dựa vào nông nghiệp, cuộc sống còn nhiều khó khăn, phụ thuộc vào thiên nhiên. Họ thường cầu mong sự giúp đỡ, ban ơn từ thần linh, trong đó có Bụt. Khi nhận được sự giúp đỡ (như mùa màng bội thu bất ngờ, gặp may mắn trong cuộc sống), họ coi đó là "của Bụt". Tuy nhiên, nếu vì sự lơ là, tham lam mà làm mất đi hoặc không giữ gìn cẩn thận những "của Bụt" ấy, họ sẽ phải gánh chịu hậu quả nặng nề, được ví von là "mất một đền mười". Câu này phản ánh thực tế rằng trong cuộc sống, sự trân trọng và giữ gìn những gì mình có là vô cùng quan trọng, bởi lẽ cơ hội và may mắn không phải lúc nào cũng đến.