Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ thực tiễn cuộc sống nông nghiệp và đạo đức truyền thống của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, cha mẹ là người sinh thành, nuôi dưỡng, giáo dục con cái nên người. Theo quy luật "cha mẹ sinh con, trời sinh tính", người Việt xưa coi trọng mối quan hệ huyết thống và đạo hiếu. Tuy nhiên, bên cạnh những người con hiếu thảo, vẫn tồn tại những trường hợp cá biệt vì nhiều lý do (có thể do hoàn cảnh, do giáo dục, do bản tính) mà trở nên vô ơn, bất hiếu. Hình ảnh "cục đất mà cắm cây sào" là một phép so sánh độc đáo, gợi lên sự nhỏ bé, yếu ớt, không thể chống đỡ. Nó ám chỉ sự bất lực của cha mẹ khi cố gắng giáo dục, uốn nắn một đứa con đã hư hỏng, hoặc sự nhỏ nhoi, vô nghĩa của công lao cha mẹ trước sự vô tình của con cái. Việc "con xoay lưng lại chẳng chào đến cha" là biểu hiện cực đoan của sự bất hiếu, coi thường cha mẹ, thể hiện sự đoạn tuyệt mối quan hệ. Câu ca dao này phản ánh một thực tế nhức nhối trong các mối quan hệ gia đình, là lời than thở, xót xa của những bậc cha mẹ không may mắn có những đứa con như vậy, đồng thời cũng là lời răn dạy cho toàn xã hội về tầm quan trọng của đạo hiếu.