Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà cuộc sống của người nông dân còn vô cùng cơ cực, phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên và các tầng lớp trên. Hình ảnh con chó không lông, vốn dĩ đã là biểu tượng của sự yếu đuối, bị bỏ rơi, nay lại càng thêm phần thảm hại khi bị mất đi lớp bảo vệ tự nhiên. Trong cuộc sống sinh hoạt xưa, chó là vật nuôi gần gũi, có khi là người bạn, có khi là con vật giữ nhà. Một con chó bị trụi lông không chỉ vì bệnh tật mà còn có thể là do bị bỏ bê, đối xử tệ bạc. Điều này dễ dàng gợi lên sự đồng cảm với hoàn cảnh của những người dân nghèo, những kẻ bị xã hội ruồng bỏ, không có nơi nương tựa, phải chịu đựng cuộc sống lầm than, không lối thoát, "cực" không còn gì để mất.