Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh một triết lý cai trị sâu sắc trong lịch sử Việt Nam, nơi mà mối quan hệ giữa người cai trị và nhân dân luôn được coi trọng. Trong xã hội phong kiến xưa, đặc biệt là trong thời kỳ nông nghiệp lúa nước, dân cư đông đúc, ổn định là yếu tố then chốt quyết định sự vững mạnh của một quốc gia. Nông nghiệp là gốc rễ của kinh tế, và sức lao động của nhân dân chính là nguồn lực sản xuất chính. Một người quan giỏi không chỉ cần tài năng mà còn phải biết yêu dân, quý dân, coi dân như con em mình. Ngược lại, một người quan bạo tàn, hà khắc sẽ khiến dân chúng lầm than, bỏ xứ mà đi, dẫn đến sự suy yếu của địa phương đó. "Cái vốn của trời" ở đây không chỉ là nguồn lực kinh tế mà còn là sự tín nhiệm, sự ủng hộ tinh thần. Khi dân chúng tin yêu, đi theo người lãnh đạo, thì mọi việc đều hanh thông, đất nước phồn vinh. "Quan ngồi gốc cây" là hình ảnh ẩn dụ cho sự thất bại, sự vô dụng, mất hết quyền hành và uy tín vì đã đánh mất đi "vốn" quan trọng nhất là dân.