Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh nền nông nghiệp lúa nước lúa nước là chủ yếu, đất đai là tư liệu sản xuất quan trọng nhất. Ông cha ta coi trọng việc sở hữu ruộng đất, coi đó là thước đo sự giàu có, ổn định của một gia đình. "Tậu ruộng" thể hiện sự chủ động, tích cực làm ăn, mở rộng sản xuất. "Ba bờ" chỉ một thửa ruộng tốt, vuông vắn, cho năng suất cao, dễ canh tác, bờ rộng là nơi có thể đi lại, vận chuyển thuận tiện. Việc "chớ để kẻ khác mang lờ đến đơm" ám chỉ sự cẩn trọng, cảnh giác trước những kẻ có ý đồ xấu, muốn chiếm đoạt tài sản, hoặc lợi dụng sự sơ hở của mình để trục lợi. "Mang lờ đến đơm" là hành động đánh bắt cá bằng lờ - một dụng cụ bắt cá, ám chỉ việc lợi dụng, chiếm đoạt một cách lén lút, tinh vi. Câu ca dao phản ánh kinh nghiệm sống, ý thức bảo vệ tài sản và niềm tự hào về thành quả lao động của người nông dân xưa.