Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi có sự phân biệt giàu nghèo sâu sắc giữa các tầng lớp. "Chú dọn bàn" là một cách gọi mỉa mai, chỉ những người làm công việc phục vụ, quét dọn cho giới thượng lưu hoặc trong các gia đình giàu có. "Nhiễu điều", "giầy vớ", "xênh xang" là những trang phục, vật dụng xa xỉ, chỉ dành cho người giàu. Việc người nghèo "bắt chước làm hơi" ý chỉ họ cố gắng lao động, kiếm tiền để sắm sửa những thứ tương tự, mong muốn được "sánh chơi" với người quân tử, tức là những người có địa vị, học thức cao. Tuy nhiên, câu cuối "Tuy người quân tử sánh chơi không bằng" thể hiện sự bất lực, dù cố gắng đến đâu, người nghèo khó lòng đạt được sự sung túc tương đương, hoặc có thể còn ngụ ý rằng sự giàu có về vật chất không bằng sự giàu có về phẩm hạnh, tri thức của người quân tử. Hoàn cảnh ra đời của câu ca gắn liền với thực tiễn sinh hoạt, sự bất bình đẳng xã hội xưa, thể hiện tiếng lòng của người dân lao động.