Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi chế độ phong kiến còn tồn tại và sự phân hóa giàu nghèo sâu sắc. "Đi ở" là một hình thức lao động làm thuê phổ biến, đặc biệt là trong các gia đình giàu có, địa chủ. Những người "đi ở" thường có thân phận thấp kém, phải chấp nhận cuộc sống kham khổ, thiếu thốn, làm lụng vất vả nhưng lại ít được tôn trọng. Cơm nguội muối vừng là hình ảnh ẩn dụ cho sự đạm bạc, nghèo nàn trong bữa ăn hàng ngày của họ. Việc "đem thân đi ở" là sự lựa chọn cuối cùng của những người nông dân mất ruộng đất, không có tư liệu sản xuất, hoặc những người gặp cảnh khó khăn, bần cùng. Họ chấp nhận làm đầy tớ cho người khác để đổi lấy miếng ăn, chỗ ở. Tuy nhiên, không phải ai cũng cam chịu. Câu "Đừng khoe khoang" và "rơ nỗi gì" cho thấy thái độ phê phán những người "đi ở" mà lại có thái độ vênh váo, tự cao, không nhận thức được vị trí, thân phận của mình. Điều này có thể xuất phát từ một số trường hợp người làm thuê tỏ ra kiêu ngạo, đòi hỏi hoặc có những hành vi không phù hợp với thân phận của mình, khiến chủ nhà khó chịu và bản thân thêm phần tủi hổ.