Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh nền nông nghiệp lúa nước truyền thống của Việt Nam, nơi đất đai là tư liệu sản xuất chủ yếu và gắn liền với đời sống tâm linh của người dân. Xưa kia, mỗi làng quê, mỗi thửa ruộng đều có Thổ Công (Thổ Địa) ngự trị và được dân làng lập miếu thờ phụng, dâng lễ vật cầu mong mùa màng bội thu, tránh tai ương. "Đất lùng" là vùng đất xa lạ, biên cương, nơi dân cư thưa thớt, chưa được khai phá hoặc còn hoang vu, khó canh tác. "Đất lạ" chỉ những vùng đất mới đến, xa lạ với người nông dân. Khi người dân đi khai hoang, lập nghiệp ở những vùng đất mới này, họ lo sợ sẽ không có vị thần cai quản phù hộ vì chưa có miếu thờ, chưa có người dân nào đến cúng bái. Điều này phản ánh sự e ngại, bất an của con người khi đối mặt với thiên nhiên hoang dã, xa lạ, đồng thời thể hiện sâu sắc tín ngưỡng dân gian về sự hiện diện của thần linh khắp nơi và tầm quan trọng của việc thờ cúng để cầu mong sự che chở, phù hộ của các vị thần, đặc biệt là Thổ Công.