Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà hôn nhân thường do cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, dựa trên lợi ích gia đình, dòng tộc hơn là tình yêu đôi lứa. Người phụ nữ, đặc biệt là con gái, có vị thế thấp, thường phải chấp nhận những cuộc hôn nhân không môn đăng hộ đối hoặc do sắp đặt. Chiếc áo vải bông là biểu tượng cho sự giản dị, mộc mạc, đôi khi là nghèo khó. Việc chê 'đẹp chi cái áo vải bông' thể hiện sự nhận thức rằng vẻ ngoài không quyết định giá trị hay hạnh phúc. Còn 'đẹp chi con gái lộn chồng mà thương' là lời than chua xót cho những người phụ nữ lấy phải người chồng không ra gì, hoặc bị ép duyên, dẫn đến cuộc sống khổ đau, tủi nhục, bị người đời khinh chê, lấy làm trò cười. 'Lộn chồng' ở đây có thể hiểu là lấy phải người chồng không xứng đáng, hoặc lấy chồng mà không được yêu thương, tôn trọng, thậm chí còn bị đối xử tệ bạc, hoặc phải gánh vác mọi thứ trong gia đình mà chồng vô dụng. Trong nền văn minh lúa nước, việc lấy chồng còn ảnh hưởng đến cả đời sống kinh tế, sự đảm bảo cho tương lai của người phụ nữ. Vì vậy, sự 'lộn chồng' không chỉ là vấn đề tình cảm mà còn là tai họa về vật chất và địa vị xã hội.