Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi mà nền nông nghiệp lúa nước là chủ yếu, đời sống nhân dân còn gặp nhiều khó khăn, thiên tai, mất mùa xảy ra thường xuyên. Lương thực, thực phẩm khan hiếm là chuyện thường tình, đặc biệt là vào những tháng giáp hạt. "Ăn độn" bằng rau, khoai, sắn là một biện pháp sinh tồn phổ biến của người nông dân để vượt qua giai đoạn đói kém. Bên cạnh đó, cấu trúc gia đình phụ quyền và quan niệm "trọng nam khinh nữ" trong xã hội cũ đã đặt người phụ nữ vào vị trí thấp kém, thường phải chịu nhiều thiệt thòi, hy sinh và cam chịu "nằm sau lưng chồng" - một cách nói ẩn dụ cho sự phụ thuộc, lệ thuộc vào người đàn ông. Họ phải làm lụng vất vả, cam chịu đói khổ, thậm chí cả những bất công trong cuộc sống gia đình mà không dám lên tiếng. Câu ca dao chính là tiếng lòng, là lời tâm sự, là sự phản ánh chân thực về cuộc sống của người phụ nữ Việt Nam xưa, về ý chí sinh tồn và lòng bao dung của họ.