Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ những trải nghiệm thực tế của người nông dân Việt Nam trong thời kỳ phong kiến, khi mà cuộc sống phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên và mùa vụ. Nền nông nghiệp lúa nước với những thăng trầm của thời tiết, thiên tai (hạn hán, lũ lụt) đã khiến người nông dân luôn phải đối mặt với hai thái cực: đói rét triền miên hoặc sự no đủ tạm thời. Khi đói, họ không chỉ thiếu ăn mà còn mất đi sức lực, tinh thần, khiến khuôn mặt hốc hác, tiều tụy ("nặng mặt sa mày"). Ngược lại, khi mùa màng bội thu, đủ ăn ("no thời"), thay vì cảm thấy an tâm hoàn toàn, người ta lại "tức bụng", có thể hiểu theo hai nghĩa: thứ nhất là sự đầy đặn, có chút khó chịu vì ăn quá no; thứ hai, và quan trọng hơn, là sự bồn chồn, lo lắng về những bất trắc có thể xảy ra trong tương lai ("trời hay chăng trời!"). Người xưa tin vào sức mạnh siêu nhiên, nên mọi sự bất thường hay biến động trong cuộc sống đều có thể quy cho ý trời. Câu ca dao phản ánh tâm lý bất an, luôn đề phòng và suy tư về tương lai của người lao động trước những biến cố của cuộc đời, thể hiện kinh nghiệm sống quý báu đúc kết từ ngàn đời.