Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng bắt nguồn từ thời kỳ phong kiến hoặc hậu phong kiến ở Việt Nam, khi mà xã hội tồn tại nhiều tầng lớp, nhiều kiểu người với những mưu mô, thủ đoạn khác nhau để đạt được mục đích. Trong bối cảnh đó, sự giả tạo, khéo léo che đậy bản chất xấu xa là điều không hiếm gặp. Cái "khôn" ở đây có thể hiểu là những mánh khóe, những mưu mẹo lừa lọc, còn "lồn tô hô" là một từ ngữ dân gian mang tính thô tục, ám chỉ sự bừa bãi, thiếu kiểm soát, hoặc một hành vi bản năng, xấu xa không thể che đậy. Nó có thể phản ánh sự bất mãn của người dân lao động trước những kẻ giàu sang, quyền lực nhưng bản chất lại thối nát, hoặc đơn giản là một lời răn dạy về sự chân thật, về việc không thể che giấu mãi bản chất thật của mình. Việc sử dụng từ ngữ mạnh mẽ, trực diện thể hiện sự bất lực, chua xót của người nói trước thực trạng đó. Nó cũng có thể liên quan đến những tập quán sinh hoạt, vệ sinh cá nhân kém hoặc sự thiếu ý thức trong cộng đồng xưa, nơi mà những thói quen xấu dù nhỏ nhặt cũng khó lòng thay đổi.