Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, nhiều gia đình dù cần cù lao động nhưng vẫn có thể rơi vào cảnh nợ nần vì nhiều lý do: thiên tai, mất mùa, thuế má nặng nề, hoặc những biến cố bất ngờ trong cuộc sống. Trong hoàn cảnh khó khăn đó, "phong lưu" ở đây không hẳn là sự giàu sang, sung túc, mà là một thái độ sống, một nét tính cách được coi trọng: đó là sự thanh cao, giữ gìn phẩm giá, không hèn hạ, không luỵ tình, không chạy theo vật chất phù phiếm. "Cái nòi phong lưu" ám chỉ bản chất, cốt cách, nguồn cội của sự phong lưu đó, thường gắn liền với học vấn, văn chương, đạo đức, hoặc một lối sống có gu thẩm mỹ, biết thưởng thức cái đẹp và không bao giờ đánh mất mình vì cơm áo gạo tiền. Câu ca dao là lời động viên, nhắc nhở nhau giữ gìn truyền thống đạo lý tốt đẹp, phát huy bản sắc văn hóa, không để cái nghèo, cái khó làm lu mờ nhân cách.