Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca này xuất phát từ thực tiễn sinh hoạt và lao động của người Việt Nam xưa, đặc biệt là trong cộng đồng nông nghiệp. Việc bán thịt là một nghề mưu sinh phổ biến, gắn liền với đời sống hàng ngày. Người phụ nữ tham gia vào hoạt động kinh tế này, có thể là người gánh vác việc chợ búa, nuôi sống gia đình. Việc bà tự nhận mình "xấu", "già" không hẳn là tự ti mà là một cách nói khiêm nhường, pha chút dí dỏm để vừa thu hút người mua, vừa thể hiện sự tự tin vào khả năng của mình. Trong xã hội phong kiến xưa, phụ nữ thường bị gò bó bởi những chuẩn mực về nhan sắc và vai trò. Tuy nhiên, những câu ca dao như thế này cho thấy sự tồn tại của những người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, dám thể hiện bản thân và tìm kiếm chỗ đứng của mình. Bà "đi bán thịt" là minh chứng cho sự chủ động trong lao động, không phụ thuộc vào người khác. Câu "mọi bà mọi hôn" vừa là lời mời gọi mua hàng, vừa là cách thể hiện sự tự tin rằng mình có thể làm hài lòng khách hàng, được mọi người yêu mến, quý trọng. Nó phản ánh ước mơ về sự công nhận và tôn trọng trong cuộc sống.