Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ trong thực tiễn sản xuất nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Nông nghiệp Việt Nam truyền thống chủ yếu dựa vào tự nhiên, với hai vụ lúa chính là vụ chiêm (vụ xuân) và vụ mùa. Vụ chiêm thường được mùa hơn, thời tiết thuận lợi, lúa chín đều, cho hạt chắc mẩy, nên nông dân có thể lựa chọn những bông lúa tốt nhất, hạt to mẩy nhất để làm giống cho vụ sau, gọi là 'tám xoan' - ý chỉ giống lúa ngon, chất lượng cao. Ngược lại, vụ mùa thường hay gặp thiên tai như bão lụt, hạn hán, sâu bệnh, nên thường mất mùa, lúa lép, cho thu hoạch kém. Lúc đói kém, người nông dân phải gom góp cả những hạt ré, hạt thóc lép, thậm chí cả cỏ rác lẫn vào để có cái ăn qua ngày. Câu ca dao này phản ánh trực tiếp nỗi cơ cực, sự bấp bênh, phụ thuộc vào trời đất và cái đói nghèo dai dẳng đeo bám người nông dân trong xã hội phong kiến, nơi họ làm ra của cải nhưng lại không được hưởng thành quả lao động của mình.