Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc từ vùng đất Phủ Từ, một địa danh xưa thuộc tỉnh Hà Nam. Hoàn cảnh ra đời của nó gắn liền với phong tục, tập quán và đời sống sinh hoạt của người dân nông thôn Việt Nam thời phong kiến. "Lộn chồng trả của" có thể ám chỉ việc người phụ nữ sau khi chồng mất hoặc bỏ đi, phải lo liệu việc gia đình, có thể phải bán tài sản để trả nợ hoặc thực hiện nghĩa vụ. "Theo Sư chùa Viềng" gợi lên hình ảnh người phụ nữ phải tìm đến chùa chiền, có thể là để gửi gắm, xin nhờ vả hoặc tham gia vào các hoạt động công ích của chùa để kiếm sống hoặc giảm bớt gánh nặng. "Đói ăn thịt chó nấu riềng" là hình ảnh tả thực về cái đói, sự nghèo khó cùng cực, phải ăn những thức ăn dân dã, thậm chí là không được coi là cao sang. "Bán rao mảnh bát lấy tiền nộp cheo" cho thấy sự túng quẫn đến mức phải bán đi những vật dụng cá nhân quý giá, thậm chí là đồ dùng sinh hoạt thiết yếu, để có tiền đóng góp cho làng xã (tiền cheo, tiền sưu thuế). "Xin làng đừng có cắm nêu ruộng chùa" là lời cầu xin tha thiết, mong muốn làng xóm thông cảm, không gây thêm áp lực, khó khăn, cho phép họ được yên thân trên mảnh đất canh tác của chùa (thường là đất công ích hoặc đất mà họ canh tác để có sinh kế). Câu ca dao phản ánh rõ nét cuộc sống lam lũ, nhọc nhằn, những áp lực về kinh tế, xã hội và trách nhiệm gia đình mà người phụ nữ nông thôn xưa phải gánh chịu.